PANDORA (truyện ngắn)

3 comments
(Ảnh : Internet)
Kim đi.
Trước khi rời khỏi cuộc trò chuyện chóng vánh, cô ấy trao lại cho Miêu chiếc hộp gỗ màu hổ phách được gói gém cẩn thận như một món quà với lời nhắn "Mừng em tròn 23 tuổi!". Miêu ngước nhìn Kent và thấy trong mắt anh thoáng chút bối rối. Một lúc sau, anh ấy hỏi "Em có muốn mở quà ngay không?". Cùng lúc đó, tiếng tin nhắn từ điện thoại vang ra. Miêu mở xem. Kim viết "Quà nên được mở đúng vào đêm sinh nhật, khi chủ nhân còn lại một mình..." 

 1. Chuyện của Kim: 
Cô ấy không đẹp. Phụ nữ cao chưa tới một mét sáu mươi thì dù thế nào cũng bị loại ra khỏi danh sách đẹp trong thế kỉ 21. Nhưng Kim có rất nhiều thứ mà đa phần đàn bà đẹp không có được. Suy nghĩ và xét đoán nhanh như điện. Thông minh đến độ thừa thải cho một người đàn bà. Chính vì vậy, Kim trở nên cực kì nhạy cảm. Trên hết, Kim khôi hài và tiết chế bản thân rất giỏi - điều khó tìm thấy ở đa số đàn bà. Và như thế, Kim trở thành tâm điểm khi xuất hiện giữa bất kì đám đông phụ nữ nào. 

 Kent đi theo Kim suốt mấy mùa trăng lơ lửng và thường gọi cô là Pandora. Kim không chấp nhận cũng chẳng chối từ. Kim cười đùa vội vàng cùng Kent trong những cuộc cà phê muộn sau giờ làm, rồi vội vàng trở về nhà nấu nướng, dọn dẹp, dạy con học, và đọc truyện cho con trước giờ đi ngủ. Sáng hôm sau lại chuẩn bị sẵn sàng rồi hôn chồng trước khi đi làm. Những tin nhắn, những cuộc cà phê ngắn ngủi mỗi sáng, mỗi trưa hoặc mỗi chiều chẳng làm Kent thỏa lòng. Anh muốn nhiều hơn nữa...nhưng Kim thì lơ đãng. Đàn bà 30+ với một mái ấm và sự nghiệp bền vững, Kent có gì xứng đáng hơn để khiến cô liều mình đánh đổi? Tình yêu ư? Ừ, họa chăng chỉ có tình yêu mới có thể khiến người ta bỏ qua tất cả mọi sự toan tính nghĩ ngợi để lao đầu vào. Mà cô thì cảm thấy mình không hề yêu Kent. Lại không thể ghét anh hay đuổi xô anh. Kent yêu chiều, dịu dàng, lãng mạn và tình tứ...Thứ mà cuộc sống của Kim đang thiếu dần sau hơn 10 năm vợ chồng, sau những tháng ngày quay cuồng cùng bao lo toan... 

 Có lần Kim hỏi Pandora là ai mà anh say mê thế? Kent cười thật sâu để lộ chiếc lúm đồng tiền như một thanh niên đang thời niên thiếu. Anh từ tốn trả lời "Em muốn biết thật à? Anh nghĩ đó là đàn bà đặc biệt nhất trong mắt đàn ông. Đàn bà mà ngoài sắc đẹp và trí tuệ, cô ấy còn mang đến yêu thương và một chiếc hộp trong đó chưa vô số đau khổ và hy vọng cho đàn ông!" Kim thấy tim mình đôi khi lạc nhịp mỗi khi Kent nói với cô về những điều phù phiếm ấy. Và cô giữ nó như một liều thuốc mỗi khi cảm xúc trở nên khô khan, cằn cỗi... 

 Trăng chỉ đẹp theo mùa. Những mùa trăng rồi cũng kết thúc. Những bó hoa Kent gửi tặng bất ngờ ở chỗ làm của Kim cứ thưa dần. Những lọ nước hoa mùi gỗ đàn hương Kent cất công mang về từ những chuyến công tác xa rồi cũng vơi. Và những chiếc khăn lụa tím...cũng không còn đến theo từng mùa trăng bàng bạc. Kim nhận ra những điều ấy rất dễ dàng. Một chút hụt hẫng, Kim tự hỏi "Mình có buồn không?" Năm dài tháng rộng, có ai kiên trì trao đi mãi nhiều thứ mà không mong chờ nhận lại bao giờ? Kim hiểu ra mình chẳng có gì cho Kent cả. Kể cả cái mà người ta thường dễ dàng trao đi nhất lúc tim lạc nhịp, là tâm tư. Thật ra, Kent chưa bao giờ trở nên quan trọng hơn bất cứ thứ gì trong cuộc sống thường nhật của cô. Và như thế, sự ra đi của Kent đã giúp Kim nhìn thây rõ ràng hơn tâm tư mình. Ngày cuối cùng Kent gửi cho Kim một bó hoa vàng rực với lời nhắn trên tấp thiệp xanh màu hy vọng "Anh hẹn em khi hoa dã quỳ nở vàng trên triền đồi Tây Bắc, em có đến không?". Đêm hôm đó, Kim ôm hôn chồng thắm thiết và yêu anh như lần đầu họ nằm cùng nhau trong căn gác trọ sinh viên thuở nào..Kim lờ mờ hiểu ra cảm xúc tình yêu với chồng chưa bao giờ vơi. Chỉ là cả hai mệt mỏi với cuộc sống mà quên đi thôi. Sáng hôm sau, Kim không nhắn tin. Cô viết cho Kent một email ngắn, vỏn vẹn ba câu... 

 2. Chuyện của Miêu: 
Miêu và Kent yêu nhau. 
Họ lao vào nhau sau vài lần gặp gỡ. Kent không hề giấu diếm rằng dù bề ngoài phong độ, điển trai như những gã độc thân vui tính vui chơi quên tháng ngày nhưng anh đã có vợ và hai con. Anh công khai danh tính,gia cảnh như một niềm tự hào của con người được sống tự do dù mọi thứ có vẻ ràng buộc. Kent thậm chí tự hào hơn bao gã đàn ông khác với thứ tự do thần thánh mà anh có được trên những con đường, những khách sạn, những chuyến bay, và những đàn bà từng đi qua đời anh. 
Kent bảo anh không thể sống thiếu tình yêu. Dù tình yêu của Kent có thể chuyển hóa từ đàn bà này sang đàn bà khác nhưng nó không bao giờ vắng mặt trong cuộc sống của anh. 
Và Miêu tin điều đó. Tin tuyệt đối vào hai chữ "Tình yêu!". 
Miêu tròn 20 tuổi. 

 Tình yêu của Miêu đẹp như tranh, đúng như những gì cô tưởng tượng. Yêu Kent, Miêu có những tháng ngày trôi bồng bềnh cùng hoa, cùng nến, cùng mật ngọt. Những nụ hôn ngọt ngào, những đêm hai thân thể cuốn lấy nhau không rời trên bờ biển nhiệt đới nào đó. Hôm sau lại đưa nhau đi đến vùng đồi ôn đới và nằm cuộn tròn cùng nhau trong tấm chăn hoa nực nồng mùi ân ái. 

 Có một đêm gió về, trăng treo lơ lửng ngoài cửa sổ. Hà Nội đang vào đông. Kent nằm ôm Miêu sau cuộc rượu với bạn bè. Anh ấy đốt một điều xì-gà dài. Miêu nói anh có thể vì em mà bỏ thuốc lá và bớt uống rượu không. Kent hờ hững hỏi lại tại sao? Cho anh một vài lí do chính đáng xem nào. Trong khi vẫn rít từng hơi dài rồi ôm Miêu và phả khói vào khuôn mặt phúng phính thanh xuân của cô. Miêu dịu dàng giải thích vì em không chịu được mùi thuốc lá và em không muốn anh chỉ gặp em lúc anh say. Đã bao giờ anh gặp em mà anh không uống rượu đâu. Kent điềm nhiên đáp lại những kẻ đang yêu bao giờ cũng say em ạ. Khi không còn say nữa thì người ta cũng dần dần hết yêu nhau. Em hãy tin anh đi. Ngày nào đó em sẽ hiểu. 

 Đêm ấy, Kent kể cho Miêu nghe về rất nhiều đàn bà. Và Kent gọi cô ta là Pandora. Người đàn bà choàng khăn lụa tím, luôn khoác lên mình mùi gỗ đàn hương cùng những câu chuyện kì thú về bóng đá, về lịch sử, về chiến tranh, về rượu vang, về phở và về tình yêu. Người đàn bà có thể ngồi cùng Kent vài tiếng đồng hồ chỉ để nói để cười để hút cùng nhau vài điếu thuốc lá cũng đủ khiến anh cảm thấy xứng đáng sau một chuyến bay dài từ Nam ra Bắc. Người đàn bà đầu tiên không lên giường cùng anh, không nói yêu anh, và cũng chẳng xua đuổi anh suốt mấy mùa trăng lơ lửng... 

 Miêu đã khóc suốt mấy ngày sau câu chuyện đó. Cô ghen với họ. Với thứ tình cảm không thể gọi tên kia. Thứ tình cảm làm gã lãng tử như Kent có thể khắc sâu hơn mối tình suốt ba năm thanh xuân của cô. Từ dạo đó, trong đầu Miêu cứ tự hỏi "Pandora là ai?" Còn Kent, sau đêm say với những câu chuyện không đầu cuối, anh ấy không còn hút thuốc lá và uống rượu khi gặp Miêu. Tình yêu của họ cứ vơi rồi đầy theo những chuyến bay, những đợi chờ và những niềm khắc khoải. Cho đến ngày sinh nhật Miêu... 

 Khi Kent khuất dạng sau phòng cách li tại sân bay, Miêu mới nhận ra mình dễ dãi trong tình yêu đến dường nào. Lẽ ra Kent phải ở lại cùng cô trong đêm nay, chứ không phải là đêm qua. Vì đêm nay mới là đêm sinh nhật cô kia mà. Miêu lặng lẽ trở về căn phòng nhỏ. Và cô mở từng món quà của mọi người cho đến khi còn lại hai chiếc hộp. Một của Kent và một của Kim. Phải mở của ai trước đây? Sự tò mò trỗi dậy từ tin nhắn của Kim hôm qua làm cô cầm lên tay chiếc hộp màu hổ phách. Cô hồi hộp mở ra và không tin vào mắt mình. Ở đó, hiện diện dòng chữ to "Pandora's box". Phía trong, có tất cả các ảnh Kim và Kent chụp cùng nhau trong những lần cà phê muộn. Cảnh Kim hớn hở tươi cười với điếu thuốc lá gắn trên môi. Cô ấy choàng khăn lụa tím và chiếc hộp còn thoang thoảng mùi gỗ đàn hương. Những tấm ảnh được bốc lên cẩn thận, để lộ ra những dòng chữ bay bướm của Kent mà Miêu không khó nhận ra. Anh ấy viết cho Kim rất nhiều lời nhắn trong những tấm thiệp nhỏ. Và ở đáy hộp, là tấm thiệp sau cùng "Anh hẹn em khi hoa dã quỳ nở vàng trên triền đồi Tây Bắc, em có đến không?" 

Còn Kent, anh ấy tặng cô thứ gì mà lại cầm tay cô thật chặt và bảo khi nào nhớ anh hãy mở ra? Kim run run bàn tay cầm lấy chiếc hộp của Kent. Chiếc hộp màu xanh bàng bạc. Khi nắp hộp được bật lên, Kim nhìn thấy hai chiếc vé tàu có tên cô và anh cùng tấm thiệp. Nội dung của tấm thiệp đã làm Miêu khóc tức tưởi. Cô đọc trong nước mắt "Anh hẹn em khi hoa dã quỳ nở vàng trên triền đồi Tây Bắc, em có đến không?" 

 Vài hôm sau, Miêu gọi cho Kim. Cô vờ hỏi han về chiếc hộp và cô muốn biết Kim có ý định gì khi gửi nó làm quà sinh nhật cho cô. Kim bình tĩnh nói rằng cô muốn Miêu hiểu tình yêu luôn luôn có sự đau khổ và phản bội. Nếu Miêu có thể đi qua được nỗi đau này thì xem như Kent chiến thắng. Giống như Kent đã chiến thắng vợ anh ấy khi có thể khiến cô ấy chấp nhận nỗi đâu mà sống với Kent dù hoàn toàn biết sự hiện diện của Miêu và những người đàn bà khác. Và tình yêu thì không bao giờ thiếu hy vọng. Miêu có quyền hy vọng được trở thành Pandora trong lòng ai đó không nhất thiết phải là Kent. Vì Miêu hoàn toàn xứng đáng được hạnh phúc hơn đau khổ...Miêu không tin những lời Kim nói, cô òa khóc và tắt máy. Mùa hè năm ấy người ta bảo hoa Dã Quỳ nở rực rỡ cháy vàng cả con đường lên Tây Bắc. Và Miêu thì không đến...

 Mùa đông vẫn dài như nó vốn có. Buổi sáng mù mưa nào của nhiều năm sau đó, Miêu nằm dài trên chiếc giường cô đã nằm cùng Kent rất nhiều lần suốt ba năm yêu nhau. Cô không còn khóc. Kent im lặng một cách khó hiểu sau những chất vấn không đầu cuối từ hôm nào mà cô không còn nhớ. 

 Miêu viết: "Không có nỗi nhớ nào giống nỗi nhớ nào...Và những buổi chiều đi qua đời người cũng chưa bao giờ giống nhau...Khi người ta thường nói "Quá khứ là cái đã qua rồi, đừng nghĩ đến nữa!" thì thi thoảng tôi vẫn thấy vài thứ từ quá khứ trở về. Đó có thể là mùi nước hoa quen thuộc ai đó đã dùng, hoặc đơn giản chỉ là chiếc áo len màu hổ phách. Tôi nghĩ, thực ra quá khứ luôn nằm yên đâu đó trong trí nhớ một người bình thường nên đôi khi ta không mong đợi, nó cứ xuất hiện trong đời sống thường nhật. 

 Đêm qua, tôi nằm mơ. Giấc mơ của thời thanh xuân 20 tuổi. Trong mơ, tôi gặp lại người đàn ông ấy, nhưng tôi từ chối yêu anh ta. Tôi nói dõng dạc và đơn giản "Anh đi về đi! Về với vợ con anh đi!". Nhưng anh ta cứ đi theo tôi hát mãi những lời đã cũ "Anh và cô ấy không hạnh phúc.." Rồi tôi thấy vợ anh sinh thêm đứa con gái, mặc cho câu chuyện không hạnh phúc của anh vẫn tiếp diễn với tôi, và với bao nhiêu người nữa? Trong mơ, vợ anh không khóc. Cô ấy lẳng lặng đi-về giữa những con đường quen thuộc : từ nhà ra chợ-từ nhà đến trường con- từ nhà đến công sở-từ nhà đến rạp chiếu bóng-từ nhà đến bố mẹ-từ nhà đến khu vui chơi trẻ con-từ nhà đến bệnh viện..etc..Và chưa bao giờ rời khỏi tổ ấm của cô quá 24 giờ! Trong mơ, sau cùng cô ấy đi theo người đàn ông khác! 

 Kent ạ! Tôi nghĩ thanh xuân của tôi đã gửi lại đâu đó trong trái tim của những chàng trai say mê tôi thời ấy, chứ không phải là trong bàn tay anh như anh từng nghĩ. Chuyện của chúng ta, chuyện của những chuyến bay dài khắc khoải trong chờ đợi, chuyện của những bãi biển rì rào bên hàng phi lao và chuyện của những đêm nằm bên nhau lắng nghe từng hơi thở...đã kết thúc như thế nào, thật sự tôi không còn nhớ. Và chính vì không còn nhớ, nên tôi không hiểu : trong số đàn bà anh có được, Pandora là ai..?" 

 3. Pandora: 
 Tôi đã làm gì sai? 
 Tôi là Pandora, người đàn bà đầu tiên của thế gian. Thượng đế đã tạo ra tôi với vẻ đẹ mĩ miều, sự khéo léo, đảm đang, ngọt ngào, yêu đương và ghen tuông...để ban tặng tôi cho đàn ông, cho thế giới này. Tôi đến đây cùng với món quà của thượng đế, một chiếc hộp. Họ bảo với tôi là không được mở nó ra dù bất cứ lí do gì. Những ngày tháng buồn bã nhàm chán đã làm sự tò mò trong tôi khơi dậy mạnh mẽ. Một đêm đầy gió, một đêm trăng treo nơi cành cây cao nhất, tôi đã mở chiếc hộp ra. Chiếc hộp ấy đã mang mọi thứ buồn bã nhất đến cho thế gian này : dối trá, ghen tuông, lọc lừa, chiến tranh, bệnh tật, chết chóc... Và ở đáy hộp có một hạt giống. Tôi nhặt lên xem, và nhận ra đó là hạt giống "hy vọng"...Chúng tôi đã có thể sống cùng nhau, đi qua bão giông và muộn phiền cũng nhờ vào hạt giống ấy.Cùng với thời gian, với hy vọng tôi nhận ra điều mà Kim viết gửi Kent lần sau cuối là một sự thật không thể chối cãi dù có lắm phũ phàng. 

 Cô ấy viết "Kent ạ, Pandora của anh là ai, chiếc hộp Pandora là gì em không cần biết. Em chỉ biết được rằng từ khi quen biết anh, em nhận ra ngoại tình là một trò chơi đã có từ rất lâu trước khi thế giới loài người xuất hiện nhưng đến giờ vẫn là trò chơi được yêu thích nhất thế gian này. Có phải không?"

 (Vân Lam - 01/2014)

Tên nhân vật "Pandora" được trích từ thần thoại Hy Lạp.

3 comments:

  • samacdoc said...

    Chào chị!
    Em đã đọc những bài viết trên blog này và rất thích lối viết nhẹ nhàng nhưng sâu sắc của chị, em có việc muốn trao đổi với chị, chị có thể liên lạc với em qua mail này được không: haphan2108@gmail.com
    Mong tin của chị.

  • Thụy said...

    "Miêu và Kent yêu nhau. Họ lao vào nhau sau vài lần gặp gỡ. Kent không hề giấu diếm rằng dù bề ngoài phong độ, điển trai như những gã độc thân vui tính vui chơi quên tháng ngày nhưng anh đã có vợ và hai con. Anh công khai danh tính,gia cảnh như một niềm tự hào của con người được sống tự do dù mọi thứ có vẻ ràng buộc. Kent thậm chí tự hào hơn bao gã đàn ông khác với thứ tự do thần thánh mà anh có được trên những con đường, những khách sạn, những chuyến bay, và những đàn bà từng đi qua đời anh.
    Kent bảo anh không thể sống thiếu tình yêu. Dù tình yêu của Kent có thể chuyển hóa từ đàn bà này sang đàn bà khác nhưng nó không bao giờ vắng mặt trong cuộc sống của anh. Và Miêu tin điều đó. Tin tuyệt đối vào hai chữ Tình yêu!". Miêu tròn 20 tuổi."

  • Hoa Xuyến Chi said...

    ""Không có nỗi nhớ nào giống nỗi nhớ nào...Và những buổi chiều đi qua đời người cũng chưa bao giờ giống nhau...Khi người ta thường nói "Quá khứ là cái đã qua rồi, đừng nghĩ đến nữa!" thì thi thoảng tôi vẫn thấy vài thứ từ quá khứ trở về. Đó có thể là mùi nước hoa quen thuộc ai đó đã dùng, hoặc đơn giản chỉ là chiếc áo len màu hổ phách. Tôi nghĩ, thực ra quá khứ luôn nằm yên đâu đó trong trí nhớ một người bình thường nên đôi khi ta không mong đợi, nó cứ xuất hiện trong đời sống thường nhật".

    Biết làm sao được. Quá khứ có ma lực và nó có quyền khiến con người ta "ăn mày dĩ vãng", dù muốn dù không.

    Cảm ơn Vân Lam vì đã viết khiến mình phải đọc từ đầu đến cuối, entry này.

Post a Comment

 

©Copyright 2011 CŨ...! | TNB